Kết quả tìm kiếm cho "máy xông hơi mặt"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1754
Gác lại dư vị Tết, nông dân trong tỉnh lại tất bật ra đồng, chăm rẫy, hy vọng một vụ mùa bội thu, mưa thuận gió hòa, cuộc sống thêm no ấm.
Không dừng lại ở một xu hướng thời trang, hành trình tìm về cổ phục của người trẻ Việt những năm gần đây chính là sự trở về với bản sắc dân tộc, tiếp nối những giá trị thẩm mỹ mà cha ông đã tạo nên. Sự hồi sinh của những nếp áo xưa không chỉ tôn vinh vẻ đẹp di sản mà còn cho thấy sức sống tinh thần dân tộc trong dòng chảy đương đại.
Nhiều người trẻ hiện nay chưa từng thấy cây nêu trước ngõ, chưa nghe chuyện gánh nước cầu may, không biết về tục Xúc xắc xúc xẻ, hay “đi sêu Tết” - những phong tục Tết xa xưa giờ chỉ còn là hoài niệm.
Bước vào giai đoạn 2026-2030, trong bối cảnh đất nước đứng trước những thay đổi mang tính thời đại, bộ, ngành tư pháp xác định rõ phải thực sự trở thành lực lượng nòng cốt, đi đầu trong tham mưu kiến tạo đồng bộ thể chế phát triển đất nước, xây dựng văn hóa tuân thủ pháp luật, bảo đảm thượng tôn Hiến pháp…
Khi phố phường đã rộn ràng sum họp, hàng nghìn cán bộ, công nhân ngành đường sắt vẫn lặng lẽ trực ban, giữ an toàn cho từng chuyến tàu xuân. Từ những gác chắn, phòng điều hành đến “Chuyến tàu Hạnh phúc” đêm Giao thừa, mùa xuân không chỉ hiện diện trong mỗi mái nhà, mà còn lan tỏa trên những cung đường sắt nối dài đất nước.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Công viên được xây dựng trên thửa đất hình tam giác và các nhà thiết kế đã khéo léo bo mềm các cạnh khu đất, đặt ở trung tâm công viên một quảng trường hình tròn rộng 1.800m².
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
Những ngày đầu xuân, đi trên các cung đường An Giang, tôi thấy rõ một nhịp chuyển mới: Lòng người yên hơn, việc chung được bàn thẳng hơn và niềm tin được đo bằng những đổi thay ngay ở cơ sở. Từ biển Tây Nam đến xã biên giới, từ đô thị trung tâm đến nông thôn, đoàn kết được gieo bằng việc cụ thể để đồng thuận nảy mầm trong đời sống.
Ở An Giang, những người trẻ lớn lên từ ruộng đồng đang âm thầm tạo nên cuộc chuyển mình mới của nông nghiệp. Nếu anh Lê Văn Hậu ở xã Mỹ Thuận tiếp nối cha mình số hóa cánh đồng lúa thì anh Thùy Văn Duy ở xã Đông Hưng lại cùng cha chinh phục quy trình nuôi tôm công nghệ cao. Hai câu chuyện, hai hành trình nhưng chung một điểm hòa quyện giữa kinh nghiệm của thế hệ trước và tư duy công nghệ của thế hệ sau.
Sáng cuối năm, mẹ tôi đem bức tranh thêu “Mã đáo thành công” hong nắng. Từng sợi chỉ lấp lánh như thấm hơi thở của gió xuân khiến đàn ngựa trong tranh dường như đang sải vó, chồm bước về phía ánh sáng. Hình ảnh ấy gợi trong tôi ký ức về những mùa Tết xưa, nơi tiếng vó ngựa vẫn vang vọng trong ca dao, truyền thuyết và cả những trang sử của dân tộc.
Khi cơn gió vừa chớm gõ cửa, mang theo cái se lạnh của những ngày tháng chạp, lòng người bỗng dưng chùng lại. Đó là lúc “mùi Tết” bắt đầu len lỏi vào từng hơi thở, nếp nhà, đánh thức những ký ức ngủ quên trong lòng mỗi người...